Phó Bạch bị tiếng quát của chú Trần làm cho sững người, cậu cúi đầu nhìn mình, khi thấy mình đang trần như nhộng, thì suy nghĩ đầu tiên của cậu là vội vàng vơ lấy thứ gì đó bên cạnh để che thân. May mà trên ghế có một chiếc chăn lông mỏng, bình thường dùng để cho cậu nằm hoặc quấn người.
"Cậu là ai? Sao lại ở đây? Tướng quân đâu rồi?"
Chú Trần thấy chàng trai lạ mặt không nói gì, liền sải mấy bước lớn đi vào phòng, chỉ tay nghiêm giọng chất vấn: "Nếu cậu không nói, tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
"Chú Trần, cháu..." Phó Bạch theo phản xạ mở miệng, gọi một tiếng xưng hô rất quen thuộc.
Chú Trần vô cùng kinh ngạc: "Cậu gọi tôi là gì? Chú Trần? Cậu quen tôi à?"
(⊙o⊙)...
"Cháu..."
Bây giờ Phó Bạch cũng không biết phải trả lời chú Trần thế nào nữa, trong đầu cậu rối tung cả lên, sao tự nhiên lại biến thành người chứ, lại còn bị bại lộ trước mặt chú Trần.
Cậu kéo chăn quấn quanh người, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng cầu khẩn: "Chú... chú có thể tìm giúp cháu một bộ quần áo được không ạ?"
Chú Trần nhíu chặt mày, vẫn chưa chịu động đậy: "Rốt cuộc cậu là ai, cậu còn chưa trả lời tôi. Hơn nữa vừa rồi có phải cậu đã gọi tôi là chú Trần không? Cậu quen tôi đúng không? Cậu còn quen cả tướng quân nữa? Cậu có quan hệ gì với tướng quân?"
Không hổ là người bên cạnh tướng quân, cách tra hỏi này thật là sắc bén, Phó Bạch bị hỏi đến mức không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng bây giờ cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247872/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.