Tâm Sở Triều Dương đều bị cậu khóc nát rồi.
Không có cách nào khác, cô đành phải xin cô giáo cho cậu nghỉ ở nhà một ngày, đồng thời cô cũng xin nghỉ chơi với cậu.
Hỏi cậu thích ăn cái gì, chơi mấy món đồ chơi nhỏ với cậu, cùng cậu chơi trốn tìm.
Nhưng mà tiểu Trừng Quang lại không thích chơi trò chơi trốn tìm, chỉ cần Sở Triều Dương biến mất khỏi tầm mắt, cậu liền thê lương mà kêu lên: “Mẹ! Mẹ! Mẹ ở đâu? Mẹ đừng đi mà!” Sau đó oa một tiếng rồi gào khóc.
Sở Triều Dương làm sao có thể chịu được nữa, lập tức ôm cậu lên dỗ dành các loại, tiểu Trừng Quang tựa như một con koala* nhỏ, vẫn luôn muốn bế, cho dù Sở Triều Dương nói: “Mẹ hơi mệt, để mẹ nghỉ ngơi một chút được không?”
*Hai con koala cứ thích ôm nhau ý:
Cậu liền tụt xuống khỏi người cô, sau đó lại muốn cô ôm vào trong lòng ngực, giống như một con thú nhỏ sợ hãi rụt rè, chỉ muốn tránh trong lòng ngực người mẹ cường đại lực lưỡng.
Mẹ Sở lau nước mắt nói: “Làm sao lại có loại người xấu xa đến mức này nhỉ, nếu hắn muốn đoạt Tiểu Quang của chúng ta đi, ta liền liều mạng với hắn! Ta không tin trên đời này có địa phương không chịu nói lý! Tại Kinh Thị này, luật pháp ở đó, Đỗ gia hắn chẳng lẽ lại có thể một tay che trời?”
Sở Triều Dương rũ mắt, Đỗ gia ở Kinh Thị không thể một tay che trời, nhưng nếu muốn thắng một trận kiện tụng, đó lại chẳng phải việc gì khó khăn.
Lần kiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016838/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.