Dương Vân Lam dù sao cũng là người dẫn dắt Sở Y Huyên từ năm 18 tuổi tới năm 22 tuổi, tận mắt nhìn thấy cô từ một tiểu cô nương thanh cao, thiên chân khả ái, từng bước một bị giới giải trí ăn mòn, thành một nữ nhân ái mộ hư vinh lại còn luôn có ý đồ muốn được gả vào hào môn.
Thời điểm còn là người đại diện của Sở Y Huyên, cô thật sự rất tức giận, tức giận cô ấy không biết cố gắng, hận rèn sắt không thành thép, rõ ràng điều kiện bẩm sinh tốt như vậy, tôi cũng không cần cô có kỹ thuật diễn, không cần cô biết ca hát, thậm chí không cần cô miệng ngọt xã giao, toàn bộ tôi đều có thể vì cô giải quyết, chỉ cần cô an an phận phận làm một cái bình hoa.
Nhưng cô ấy lại như thế nào ? Hai mươi tuổi, tùy hứng chạy về quê sinh con, các kế hoạch tiếp theo cũng mặc kệ, sau khi trở về, cô khuyên cô ấy chiếu cố đứa bé kia thật tốt, cho dù về sau không gả được vào Đỗ gia, thì tóm lại nó vẫn là con nối dõi của Đỗ gia, vẫn lấy được chút tiền, lại tranh thủ mấy năm nay còn nổi tiếng, đem địa vị củng cố một chút, đừng chờ mấy năm sau lớn tuổi rồi lại bị mấy cô người mới đá xuống dưới.
Thanh xuân của con gái chỉ có mấy năm thôi, người mới trong giới giải trí đều đặc biệt lợi hại, chỉ cần có cơ hội, họ nổi tiếng phi thường nhanh, chỉ cần lơ đãng một chút, người mới liền cướp lấy vị trí của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016800/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.