Cha mẹ Cổ giáo sư bỗng nhìn thấy con trai đột nhiên trở về, cả hai liền đặc biệt kinh hỉ : “A Chính đã về rồi? Lão cổ, A Chính đã về !” La giáo sư vội đeo mắt kính lên, cẩn thận đánh giá con trai mình, vui sướиɠ mà nói : “Con trở về sao không gọi điện thoại cho ba mẹ ? Có ăn gì không? Mẹ đi làm chút đồ ăn cho con.”
Nhìn ánh mắt kinh hỉ của mẹ và nếp nhăn dưới khóe mắt bà, Cổ Duệ Chính liền tiến lên một bước ôm mẹ hắn : “Ăn tùy tiện một chút là được rồi.”
“Sao lại có thể thế được ?” La giáo sư cao hứng mà nói : “Con ngồi đây một lát, để mẹ đi mua chút đồ ăn.”
Cha hắn, Cổ giáo sư cũng đi ra từ trong phòng, trêи mũi đeo mắt kính giống như mẹ hắn, ông cũng rất kϊƈɦ động, nhưng lại không giống như mẹ Cổ thể hiện ra ngoài, mà là nghiêm túc đứng đắn nói : “Đã về rồi ?”
“Vâng.” Cổ Duệ Chính đặt album ở trêи bàn nhỏ làm bằng gỗ lê, “Đây là album của ba.”
Cổ giáo sư đi tới nhìn nhìn, ra vẻ ghét bỏ mà bĩu môi, “Chỉ có như vậy thôi ?”
Bên trong có tận hai mươi cuốn album.
“Trước tiên ba cứ đưa cho hội Trương thúc thúc Lưu bá bá cầm đã, quay về rồi con sẽ lấy thêm.”
“Này còn tạm được.” Cổ giáo sư xách túi album đi về thư phòng.
Đưa cho bọn lão Trương lão Lưu ? Hừ, tưởng bở ! Đây đều là của con trai ông cho ông !
Ông lấy một cuốn ra xem, đầu tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016799/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.