Cô ấy tuyệt đối không phải là đang nói giỡn, nữ nhân này nhất định sẽ đá hắn thật mất thôi !
Lần trước nếu không phải thân thủ hắn nhanh nhẹn, tránh thoát được một kiếp, thì có lẽ đã bị cô đột nhiên đánh lén, đá trúng vị trí kia rồi.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Đỗ Cảnh Khôn liền nhịn không được tê rần cả đi, cúc hoa căng thẳng, hai quả trứng cũng đau theo.
Đỗ Cảnh Khôn híp mắt tức giận nói: “Cô mang con tôi đi hẹn hò với một tên khốn khác ?”
“Con của anh ?” Sở Triều Dương như vừa nghe được một chuyện gì đó nực cười nhất thế kỷ, “Con mắt nào của anh nhìn ra đây là con anh ? Anh là người mang nặng đẻ đau sinh ra nó hay anh là người nuôi dưỡng nó ?” Cô hất mạnh tay hắn ra, mặt cô lạnh như băng : “Tôi nói cho anh biết, nó là con trai tôi, tôi hẹn hò cùng ai thì cũng không quan hệ gì đến anh, quản trời quản đất quản không khí, nhà anh chắc ở gần bờ biển ha ? Quản nhiều như vậy ?”
Cô mở cửa xe, quay đầu lại : “Tôi nói lại lần cuối cùng, chúng ta đã không còn quan hệ gì với nhau nữa, tôi đi Dương quan đạo của tôi, anh đi cầu độc mộc của anh.”*
*Trêи Google không có phần dịch nghĩa hoàn chỉnh của câu này, nhưng theo mình biết thì Dương quan đạo là một con đường nằm ở trêи núi, thuộc phần con đường tơ lụa, còn cầu độc mộc là cây cầu bắc qua sông, nên ý nôn na câu này chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016790/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.