Mặc dù Đỗ nhị thiếu chưa từng có kinh nghiệm bị người khác chặn số điện thoại, nhưng liên tục hơn một giờ, câu trả lời cuộc gọi đều chỉ là “Thật xin lỗi, số điện thoại quý khách đang gọi hiện đang có cuộc gọi khác…” , Đỗ nhị thiếu cũng cảm giác được có điểm không thích hợp.
Nữ nhân chết tiệt này ! Cô vậy mà dám chặn số tôi ?
Tôi mà còn bị con gái chặn số ?
Chặn ! Số ! ???
Đỗ nhị thiếu lâm vào khϊế͙p͙ sợ kịch liệt, cùng với chun chút cảm giác không thể tin được, hắn có điểm hoài nghi nhân sinh.
Dưới sự không tài nào tin được này, hắn quyết định lập tức lái xe đến nơi ở hiện tại của Sở Triều Dương.
Thời điểm Sở Triều Dương cứu Đỗ Cảnh Minh, cô căn bản không biết hắn chính là anh trai của Đỗ Cảnh Khôn, hơn nữa cô còn chưa từng gặp qua hắn lần nào ấy chứ, lúc ấy đã là khoảng hai giờ đêm rồi, lại là còn đang ở trong khuôn viên riêng, phạm vi chiếu xung quanh của đèn đường hữu hạn, cho dù đèn xe của cô đã chiếu từ xa nhưng nhìn mặt hồ nhìn vẫn đen kịt, thời điểm cô cứu được hắn lên, cả người cũng đã mệt hết hơi, chỉ biết ghé người vào bãi cát bên hồ nghỉ lấy sức.
Cách mặt hồ không xa có một cái đập, xe cô đậu ở đó, nên đèn pha ô tô của xe cô có thể chiếu tới mặt hồ, nhưng lại không thể chiếu tới gần bờ cát góc chết mà cô cứu hắn lên kia, cho nên lúc ấy Đỗ Cảnh Minh trông như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016789/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.