Đúng vậy, cô quả thật chính là nghĩ thế, như vậy thì hại sẽ ít hơn lợi.
Anh làm đại tổng tài của anh, tôi làm tiểu minh tinh của tôi, tôi sẽ không bao giờ nghĩ cách hại anh đâu.
( >﹏
Thấy bộ dáng như tránh không kịp của cô, hắn ngược lại lại không muốn như ý nguyện của cô, trêи mặt hắn treo lên một nụ cười cà lơ phất phơ : “Đường ai nấy đi ?” Ánh mắt hắn thập phần tàn nhẫn, trêи mặt lại cười cười : “Cô cứ cầu nguyện rằng tôi điều tra ra chân tướng chuyện này không có một xu liên quan gì với cô đi.”
Nói xong hắn cười lạnh một tiếng, xoay người mở cửa xe ô tô rồi lao vụt đi.
Hắn đây chính là đã nhận định sự việc này có liên quan tới cô.
Hắn căn bản không tin sẽ có cái gì gọi là trùng hợp.
Thế giới sẽ có chuyện vừa vặn như vậy sao ? Anh trai hắn xảy ra chuyện, bạn gái cũ hắn lại vừa vặn đi qua chỗ đó, còn thuận tiện cứu anh trai hắn một mạng ?
**
Tê mỏi… Đúng là bị bệnh tâm thần !
Báo nguy, chuyện này thật sự là cần báo nguy mà !
Số điện thoại khẩn cấp cũng đã ấn xong, nhưng nghĩ nghĩ, cô vẫn là đem điện thoại buông xuống.
Nếu hiện tại báo cảnh sát, cô sẽ lại tiếp tục đứng trêи đầu sóng ngọn gió một lần nữa, đây không phải là hy vọng hiện tại của cô.
Đặc biệt là bây giờ cha Sở mẹ Sở cũng đều đang ở đây, sau khi báo nguy, cảnh sát nhất định sẽ muốn tới nhà riêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016761/chuong-35-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.