Nhân viên công tác thấy Sở Triều Dương đi ăn mà vẫn còn đeo mặt nạ thì trí tò mò lập tức bị kϊƈɦ thích.
Chu đạo liền trực tiếp hỏi : “Aiii, Tiểu Dương, ở đây cũng không có ai là người ngoài, như nào mà cô vẫn còn đeo mặt nạ chứ ? Không khó chịu sao ?”
Bờ biển mùa hạ chính là rất rất nóng.
Hồi Sở Triều Dương mới tới đây, cô cũng không thể để mọi người gọi cô là Vô Danh được vì vậy cô liền tự giới thiệu : “Mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Dương cũng được.”
Vì thế, mọi người đều tự động lý giải từ ‘Dương’ trong ‘Tiểu Dương ‘ chính là họ của cô.
Sở Triều Dương cũng không có giải thích.
Cô rất thích ăn hải sản, nhưng lại không thích uống rượu, vì vậy lúc này đây cô vẫn rất tỉnh, nghe vậy liền vuốt ve mặt nạ nói : “Tình huống đặc thù, tình huống đặc thù, không phải do tôi sợ tháo mặt nạ xuống lại dọa mọi người chạy hết đi hay sao.”
Mọi người liền cho rằng là cô đã bị hủy dung rồi, không thể không đeo mặt nạ.
Sở Triều Dương cũng chỉ cười cười.
**
Thời đại này điện thoại còn chưa thể gọi video mà chỉ có thể gọi điện thoại thông thường.
Buổi tối sau khi trở về, cô liền gọi điện thoại cho Tiểu Trừng Quang.
Tiểu Trừng Quang vẫn tức giận mà nhận điện thoại, cậu luôn không nói lời nào.
Còn Sở Triều Dương lại không ngừng nói : “Bảo bảo, mẹ rất nhớ con nha, con có nhớ tới mẹ không ?”
“Hôm nay mẹ phải làm việc rất vất vả, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ban-gai-cu-cua-tong-tai/1016753/chuong-32-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.