Những lời nói không mềm không cứng của Giang Chi khiến Hứa Đông có chút nghẹn lời.
Gã định đem mấy lời răn đe của Trương quân đầu ra nói thêm vài câu, nhưng ông cụ Trường Canh đã lên tiếng: "Hứa y quan, ngài đừng trách đám trẻ không dám về nhà. Chúng tôi đều là nhà nông, chỉ muốn trồng trọt kiếm sống qua ngày. Trước kia ở trong làng ngày tháng cũng tạm ổn. Thế mà chiến loạn nổi lên, đám lưu dân muốn g.i.ế.c người phóng hỏa, chúng tôi mới phải trốn vào núi sâu. Ở đây thiếu ăn thiếu mặc nhưng ít ra còn giữ được cái mạng, kết quả ngài xem đấy... Ôi! Các ngài lấy đi ít thảo d.ư.ợ.c thì không sao, chỉ sợ sau này nơi đây cũng chẳng còn được yên tĩnh nữa! Nếu không ở nổi, chắc chúng tôi lại phải dời nhà đi thôi."
Hứa Đông ngẩn người. Ý của ông cụ là việc gã lấy t.h.u.ố.c đang ép người ta phải dời nhà đi nơi khác.
Hôm nay Giang Chi và ông cụ Trường Canh phối hợp vô cùng ăn ý. Một người đóng vai thôn phụ không hiểu lý lẽ, một người đóng vai cụ già thấu tình đạt lý, khiến Hứa Đông có chút khó lòng chống đỡ.
Trong lòng gã lúc này thảo d.ư.ợ.c vẫn là quan trọng nhất: "Lão trượng đừng lo, cứ tiếp tục ở lại đây đi! Nay vùng Ba Quận đã ổn định rồi, Chu Vương đang khuyến khích bá tánh hồi hương cày cấy, thời thế sẽ ngày một tốt đẹp hơn thôi."
Ông cụ Trường Canh nở nụ cười: "Thế thì tốt quá, nhà tôi vốn ở thôn Từ gia bên dưới, sớm đã muốn được cày ruộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5296423/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.