Từ khi lều quân y được dựng lên ở thôn Từ gia, có không ít lưu dân đi ngang qua, kẻ chủ động người bị động đều lần lượt ở lại.
Lang thang bên ngoài suốt mấy tháng trời, họ cũng đã mệt mỏi rã rời, chỉ vì lo sợ gặp phải thảo khấu nên mới chần chừ không dám hồi hương. Nay thấy ở đây có quân lính canh gác, họ bèn tạm thời định cư, định bụng đợi đến khi thiên hạ thái bình mới tính tiếp.
Thế là, đám lưu dân dựng những căn lều tạm bợ trong làng. Ngày thường họ ra những mảnh ruộng bị dân làng bỏ hoang trồng ít rau xanh, hoặc đến lều quân y làm chân tạp dịch, giặt giũ quét dọn để đổi lấy miếng ăn qua ngày. Tuy nhiên, quân môn cũng cần tiết kiệm lương thảo, nhân lực chỉ thuê có hạn, đám lưu dân còn lại vẫn phải tự tìm cách lo cho cái bụng.
Kẻ này tên gọi Lý Lão Tứ, mặt mày trông có vẻ đôn hậu, mở miệng ra là tự xưng mình là người thật thà. Nhưng thực chất, gã là kẻ luôn tính toán chi li, sống trong đám lưu dân mà chẳng chịu thiệt một tí nào, cũng chẳng bao giờ chịu bỏ ra thêm chút sức lực. Biết rõ bản tính của gã, mọi người mới mỉa mai gọi gã là "Lý Thật Thà".
Lúc này, thấy ai nấy đều bảo không biết mặt t.h.u.ố.c nên thoái thác không muốn lên núi, chỉ có gã là hăng hái nhất, Trương quân đầu không khỏi nghi ngờ gã đang giở trò lừa bịp.
Bị Trương quân đầu vạch trần tâm tư, Lý Thật Thà cũng chẳng biết đỏ mặt là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5291921/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.