Nghe tiếng thương binh rên rỉ vì đau đớn, vị quan y phụ trách giận dữ mắng xối xả bên quân nhu làm ăn tắc trách, khiến bệnh tình của binh sĩ bị trì hoãn.
Vị quan y phụ trách lều quân y ở thôn Từ gia này vốn không phải quân y chính quy, mà là mộtlang trung được tìm thấy ở địa phương rồi bổ nhiệm.
Vì những người bị thương trên chiến trường phần lớn là ngoại thương, ai bị cấp trọng bệnh thì đã định xong sinh t.ử ngay tại chỗ, còn ai chưa c.h.ế.t cũng đã được quân y xử lý sơ cứu bước đầu.
Những thương binh được đưa về tận thôn Từ gia là những người đã bước qua lằn ranh sinh t.ử, coi như tạm giữ được mạng sống.
Thế nhưng, kẻ mất tay người cụt chân là chuyện khó tránh, họ cần lang trung kê đơn để chăm sóc vết thương trong giai đoạn nhiễm trùng và phục hồi, đợi khi lành lặn mới cho giải ngũ về quê.
Những thương binh này dù đã vào đến đây nhưng vẫn đối mặt với nguy cơ t.ử vong rất cao. Từ khi lều quân y tiếp nhận đợt thương binh đầu tiên đến nay tổng cộng năm mươi người, thì ngoài bìa làng đã phải chôn cất ba mạng.
Trong cái thời tiết oi nồng này, không khí bên trong lều quân y nồng nặc mùi m.á.u tanh, mùi mồ hôi, mùi chân thối, đủ thứ mùi hỗn tạp xông lên nồng nặc. Đã vậy giờ lại thiếu d.ư.ợ.c liệu, hai thương binh vốn đã hạ sốt nay vết thương bắt đầu sưng tấy, đỏ ửng và đau nhức, người cũng bắt đầu phát sốt trở lại.
Hứa quan y trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289392/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.