Từ Đại Trụ cũng ghé đầu qua: "Nê Ni, con gọi lại tiếng nữa xem nào!"
Khuôn mặt nhỏ của Nê Ni đỏ bừng, bé mím môi gọi khẽ một tiếng: "Mẹ, uống nước!"
Xuân Phượng đón lấy bát nước, giọng run rẩy xúc động: "Được... mẹ, mẹ uống!"
Từ lúc cô trở về nhà đến nay, Nê Ni tuy chịu ăn đồ cô cho, cũng để cô bế, thậm chí còn thích quấn quýt bên cạnh, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ mở miệng gọi một tiếng "Mẹ".
Lúc này nghe thấy tiếng gọi non nớt của con gái dành cho mình, nước mắt Xuân Phượng chực trào ra, cô nghe thế nào cũng không thấy đủ, bèn ôm c.h.ặ.t con vào lòng: "Nê Ni ngoan quá!"
Nê Ni xoa xoa tay Xuân Phượng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Rắn c.h.ế.t rồi, mẹ không sợ, bà nội Giang không sợ, Nê Ni cũng không sợ, có cha ở đây rồi!"
Cái dáng vẻ, điệu bộ và ngữ khí ấy, thật chẳng khác gì Từ Đại Trụ lúc bình thường.
Ha ha ha ha! Tất cả mọi người đều cười òa lên. Từ Đại Trụ có chút ngượng ngùng, còn Xuân Phượng thì đỏ mặt, ôm lấy con gái thơm một cái thật kêu.
Thì ra sau khi trở về Xuân Phượng bị mùi hôi của rắn làm cho buồn nôn, Nê Ni lại hiểu lầm là mẹ đang sợ hãi, nên mới bắt chước điệu bộ của Từ Đại Trụ để mang nước tới an ủi mẹ.
Gió đêm hiu hiu thổi, đống lửa trong sân nhỏ cháy hừng hực, một nồi canh rắn đã được ăn sạch sành sanh. Trong tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, con lợn rừng nhỏ đang hăng hái chạy quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289390/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.