Chỉ thấy Giang Chi và Xuân Phượng đầu tóc rũ rượi, mặt cắt không còn giọt m.á.u, ngay cả con lợn rừng nhỏ đang bế trên tay cũng ủ rũ cụp tai, trông chẳng còn chút tinh thần nào.
Nhị Thụy tiến lên đỡ lấy gùi cho mẹ, khó hiểu hỏi: "Mẹ, mẹ đi hái mộc nhĩ mà sao sắc mặt khó coi thế này, trắng bệch cả ra?"
Giang Chi quẳng mạnh cái gùi xuống đất: "Mau, đem cái thứ trong đó đi đi, mẹ không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa!"
Sắc mặt Xuân Phượng cũng chẳng khá hơn là bao. Vừa thấy Từ Đại Trụ đang nằm nghiêng trên tấm ván gỗ cạnh đó, môi cô mếu máo, gọi khẽ một tiếng: "Anh Đại Trụ!"
Gọi xong, cô chẳng màng trong sân còn có người khác, cứ thế nhào vào lòng Từ Đại Trụ mà khóc nức nở đầy ủy khuất: "Con rắn đó định c.ắ.n thím... Em cuống quá, chộp được đuôi nó rồi quật c.h.ế.t luôn... Nhưng mà cái tay, cái tay này hôi quá anh ơi!"
Từ Đại Trụ một tay ôm lấy vợ, liên thanh an ủi: "Có chuyện gì, cứ từ từ nói, đừng vội!"
Giang Chi ở bên cạnh thì nôn khan: "Trong gùi có rắn, hôi… hôi quá là hôi!"
Rắn! Người trong sân nghe thấy thế liền "ào" một cái tản ra. Nhị Thụy và Tiểu Mãn tay gậy tay cuốc lao tới: "Đâu? Nó ở đâu?"
Giang Chi đã kiệt sức không buồn trả lời, chỉ tay về phía cái gùi. Nhị Thụy bước tới, nghiêng gùi đổ vật bên trong xuống đất.
"Bạch!" Một khúc thịt mềm oặt màu vàng đen lăn ra!
Rắn đã c.h.ế.t ngỏm!
Hơn nữa cái c.h.ế.t còn cực kỳ t.h.ả.m
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289389/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.