Muốn sinh tồn nơi hoang dã, học cách bảo quản thực phẩm là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là với các loại thịt dễ biến chất.
Vi sinh vật là tác nhân chính khiến thịt thối rữa, muốn chống thối thì cần dùng muối, rượu nồng hoặc các loại gia vị để tẩm ướp sát khuẩn. Đây cũng chính là điều khiến hai gia đình đau đầu: họ không có đủ muối.
Ngoài cách đó ra, phương pháp thông dụng nhất là làm mất nước hoặc giữ trong môi trường nhiệt độ thấp. Giữ nhiệt độ thấp thì khỏi phải bàn, đó là đông lạnh, mà ở đây thì đào đâu ra tủ lạnh.
Thông thường, nhà nông sẽ dùng giấy dầu bọc kín thịt rồi vùi xuống suối, hoặc đạp thẳng xuống ruộng bùn để giữ độ tươi trong khoảng một tháng. Nhưng những điều kiện này hiện tại đều không đáp ứng được, vậy nên chỉ còn cách làm mất nước.
Ở phía bên kia, ông cụ Trường Canh cũng đang tích cực tìm cách cứu vãn tình hình. Không có muối, ông nghĩ ngay đến việc làm thịt hun khói.
Giang Chi thấy ông cụ đang tất tả tìm cọc gỗ để treo thịt, liền lên tiếng: "Bác Trường Canh, nhiều thịt thế này, chỉ dựa vào đống củi lửa ở nhà thì không thể nào hun khô hết được đâu."
Khuôn mặt nhăn nheo của ông cụ đầy vẻ nôn nóng, ông nhìn đống thịt mà thở dài: "Hầy! Đúng là tham thì thâm, giờ nhìn mà chẳng ăn được, chỉ còn cách hun được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi, chẳng lẽ lại để công sức cả đêm qua đổ sông đổ biển."
Giang Chi bảo: "Nhất định không được lãng phí, phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289384/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.