Con mương mới nãy còn huyên náo, xôn xao, trong chớp mắt đã trở nên tĩnh lặng như tờ.
Lúc này dù trên cao có trăng có sao, nhưng ánh trăng mờ mờ ảo ảo, khó lòng nhìn rõ được tình cảnh cụ thể dưới lòng mương.
Nhị Thụy và Tiểu Mãn vừa nhảy xuống cây định chạy lại xem thì bị Giang Chi và ông cụ Trường Canh quát dừng lại.
Chủ ý tuy là do Giang Chi đưa ra, t.h.u.ố.c cũng là do cô tẩm, nhưng chính cô cũng chẳng dám tin mấy cái cọc gỗ có chút t.h.u.ố.c ấy lại phát huy được bao nhiêu tác dụng, tốt nhất cứ cẩn trọng cho chắc ăn.
Vạn nhất hai con lợn đực kia mới chỉ bị ngất, mọi người hấp tấp chạy lại mà đ.â.m sầm vào chúng thì hỏng bét. Thôi thì cứ để mặc chúng nằm đó thêm một lát, muốn c.h.ế.t thì cho c.h.ế.t hẳn, còn muốn sống thì cứ để chúng dậy mà chạy đi, tóm lại không thể đem mạng người ra đ.á.n.h cược được.
Đã quyết định đợi thêm một lúc, lại thêm cả ngày làm lụng vất vả, lúc này bụng ai nấy đều réo lên vì đói, mọi người bèn ngồi lại ăn chút gì đó lót dạ.
Cả nhóm xuống cây, tìm một chỗ sạch sẽ cách xa con mương rồi nhóm một đống củi khô, nướng mấy cái bánh rau.
Miệng thì nhai, nhưng tai ai nấy đều dỏng lên nghe ngóng động tĩnh phía dưới, luôn trong tư thế sẵn sàng: hễ nghe tiếng lợn rừng quay lại là lập tức leo tót lên cây ngay. Lợn rừng bị thương còn hung tợn hơn cả hổ, chẳng ai dại gì mà dây vào.
Bữa ăn này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5289383/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.