Để tranh thủ thời gian làm việc, đôi bàn chân của Giang Chi sớm đã bị đông cứng đến đỏ ửng tê dại.
Nhìn những vết sẹo do nứt nẻ vì lạnh trên chân nguyên chủ và vẻ mặt không chút ngạc nhiên của Từ Nhị Thụy, có thể thấy việc nguyên chủ để chân trần xuống ruộng làm lụng đã là chuyện thường tình.
Chẳng còn cách nào khác, ở nông thôn hễ vào vụ mùa thì đàn bà bị coi như đàn ông, đàn ông bị coi như súc vật, chẳng ai có lúc nào được thảnh thơi. Huống hồ người đàn ông của nguyên chủ không làm được việc nặng, con cái trong nhà lại nhỏ, luôn phải có người xuống đồng, bằng không cả nhà chỉ có nước c.h.ế.t đói.
Giang Chi bước ra khỏi ruộng bậc thang, quẹt đôi chân vào đám cỏ khô bên cạnh để sạch lớp bùn ướt, rồi mới xỏ chân vào đôi dép cỏ, tức thì cảm thấy lòng bàn chân ấm trở lại.
Thật cảm ơn ông cụ Trường Canh, mấy ngày nay ông cứ loay hoay tìm cách đan dép cỏ cho mọi người, nếu không thì cứ đi lại trong mưa bùn thế này, chẳng có giày dép gì mà phải đi chân đất suốt thì chịu sao thấu.
Trong ngôi nhà cạnh ruộng bậc thang, bà nội Tiểu Mãn và Xảo Vân đang ngồi bên mép giường lò, dùng những chiếc cào nhỏ làm bằng đinh tre để chải bông, chuẩn bị kéo sợi dệt vải. Tiểu Nê Ni ngoan ngoãn học theo động tác của bà cố và thím Xảo Vân, cũng ngồi bên cạnh gỡ những sợi chỉ bông.
Người nhà nông đều tự may mặc, nhưng không phải ai cũng biết dệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261713/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.