Trong mắt người ngoài, hành động này chẳng khác nào Giang Chi đang ép buộc bằng đạo đức. Thế nhưng, cô lại cầu còn không được.
Bất kể cô có đồng ý hay không, hai gia đình lúc này đều đang đối mặt với cùng một khó khăn, phải sinh t.ử có nhau.
Sau này cô còn rất nhiều việc muốn làm, mà những việc đó không phải hạng phụ nữ nông thôn như bà già họ Giang có thể hiểu được. Cô không thể lần nào cũng phải đứng ra giải thích một phen, muốn hành sự thuận tiện đơn giản thì nhất định phải nắm quyền quyết định tuyệt đối.
Giang Chi kéo Tiểu Mãn đứng dậy, mỉm cười phủi nước mưa trên vai cậu: "Tiểu Mãn, sau này làm gì cũng phải nghe lời thím đấy nhé!"
"Vâng vâng vâng! Cháu nghe lời thím!"
Từ Nhị Thụy đứng bên cạnh cười đến híp cả mắt. Mẹ anh sinh được hai đứa con, cha thì bị thương không làm được việc nặng, mẹ bận bịu việc đồng áng nên một phút sơ sẩy, người anh cả sáu tuổi đi theo ra đồng đã ngã xuống mương nước mà c.h.ế.t yểu, chỉ còn lại mỗi anh là con độc nhất.
Thế nên dù Tiểu Thiên chỉ là em họ, ông bà nội và cha vẫn lén sau lưng mẹ dạy anh phải coi nó như em ruột, bảo rằng Tiểu Thiên không cha không mẹ rất đáng thương, có gì ngon phải nhường cho nó.
Vì vậy trong lòng anh luôn coi Tiểu Thiên là anh em ruột thịt, cũng thấy rằng do mẹ tính tình không tốt. Nhưng Tiểu Thiên đã theo người ta đi rồi, lòng anh cứ buồn bã mãi, may mà giờ lại có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261712/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.