Cuối cùng, Từ Nhị Thụy cũng cảm nhận được những hạt nước lạnh buốt, anh mới sực tỉnh: "Tiểu Mãn, mưa thật rồi!"
Tiểu Mãn bám vào vách đá trượt xuống: "Mưa thật rồi anh Nhị Thụy ơi! Mà nếu mưa thế này, không biết bọn Tiểu Thiên với bác trưởng thôn đã đi đến đâu rồi nhỉ?"
Nhị Thụy giắt d.a.o rựa vào thắt lưng, đu dây leo tụt xuống theo: "Ai mà biết được? Là tự nó muốn đi đấy chứ!"
Mấy ngày nay định cư trên núi, cuộc sống có ăn có mặc làm hai chàng trai thỉnh thoảng lại nhắc đến những người dân làng đi chạy nạn, đặc biệt là Tiểu Thiên - người bạn lớn lên cùng họ. Thực ra vùng thôn Từ gia này hạn hán chưa đến mức nghiêm trọng, mầm lúa mạch mùa đông dưới ruộng vẫn còn sống, chỉ cần mỗi nhà chịu khó gánh nước cứu cây thì vẫn sẽ có thu hoạch. Đều là do đám lưu dân loạn binh làm người ta hoảng sợ; nói là thiên tai, chẳng thà nói là nhân họa.
Nhưng Tiểu Thiên cứ khăng khăng đòi đi theo trưởng thôn, hai người bạn thân không khỏi cảm thấy thất vọng về cậu ta. Nhị Thụy thì khỏi phải nói, anh thấy Nhiếp Phồn Thiên được nhà mình nuôi nấng mười mấy năm trời, đến lúc nguy nan nói đi là đi, đúng là tuyệt tình.
Trước đây Tiểu Thiên ăn trộm trứng gà trong nhà, anh còn bao che cho, hại mẹ mắng anh là "khôn nhà dại chợ". Giờ mẹ không mắng người nữa, cả nhà sống trên núi thế này tốt biết bao! Trong lòng Tiểu Mãn cũng không thoải mái. Trước đây Tiểu Thiên bị thím Giang đ.á.n.h
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261709/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.