Tình hình lửa rừng có biến chuyển, Tiểu Mãn và Nhị Thụy không đi đào hang thỏ nữa mà bắt đầu đi đào cát căn.
Giang Chi thì cùng ông cụ Trường Canh ở trên ruộng bậc thang, cải tạo mảnh đất cao nhất thành một con mương dài để thuận tiện cho việc tưới tiêu sau này.
Bàn về chuyện trồng trọt, Giang Chi chắc chắn không thể bằng người đã làm nông cả đời. Dù nguyên chủ là một tay làm lụng giỏi giang thì cũng không bì kịp kinh nghiệm phong phú của ông cụ Trường Canh.
Ví như mấy mảnh ruộng bậc thang cô xếp đá chỉ có thể làm ruộng cạn chứ không giữ được nước. Ruộng bậc thang tuy tốt nhưng tầng đất nông, nếu không có nguồn nước thì đó là một khuyết điểm c.h.ế.t người. Không có nước, sau này trồng cây lương thực cứ phải gánh nước lên tưới thì đúng là việc nặng nhọc vô cùng.
Ông cụ Trường Canh là lão nông lành nghề, tự nhiên có cách của mình. Trước tiên, ông dùng những tảng đá lớn xếp thành một vòng bờ bao quanh mảnh ruộng cao nhất, sau đó nhét bùn vàng ướt vào các khe đá. Cứ mỗi lớp bùn lại dùng cuốc nện thật c.h.ặ.t, lớp này chồng lên lớp kia, cuối cùng cả dải bờ ruộng được đắp thành một bức tường dày hơn một thước, vững chãi như bàn thạch.
Cứ như thế, một con kênh dẫn nước được dựng lên ngay trên sườn dốc. Lại đào thêm mấy đường rãnh thoát nước quanh sườn núi phía trên, khi trời mưa, nước từ trên dốc sẽ theo rãnh dẫn vào kênh để tích trữ lại.
Thấy bên mình sắp có ruộng tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261708/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.