Thu hoạch của ngày đầu tiên ngoại trừ phần đã ăn, số thịt còn lại hai nhà chia đôi. Ban đầu ông cụ Trường Canh bảo nhà ông không lấy. Có được số thịt này là nhờ ý tưởng của Giang Chi, nhà ông chỉ góp mỗi Tiểu Mãn là lao động chính, lại còn cả nhà cùng ăn ké, sớm đã ăn quá phần rồi, không thể chiếm hời thêm nữa.
Giang Chi lại bảo: "Nếu bác Trường Canh đã nói sau này chuyện gì cũng nghe cháu, thì giờ chia thịt cũng phải nghe. Đợi vượt qua cửa ải khó khăn này đã rồi mới tính chuyện sau này."
Tình hình nào thì xử lý theo tình hình đó, ông bà nội Tiểu Mãn đâu phải hạng lười biếng trốn việc. Hai cụ tuổi đã cao, đi lại trên địa hình núi non hiểm trở này rất nguy hiểm, vả lại trong nhà còn có người bệnh và trẻ nhỏ cần người chăm sóc.
Đại Trụ Từ Đại Trụ không bị lở loét vì nằm lâu cũng là nhờ cứ nửa canh giờ lại được lật người một lần. Ngoài ra, Tiểu Mãn cũng rất hiểu chuyện, luôn tranh làm việc nặng, điểm này khiến Giang Chi rất hài lòng. Có nguyên tắc là tốt, nhưng quá chi li thì lại không hay, ai mà chẳng có lúc cần giúp đỡ.
Chia được một nửa số thịt mang về, khoảng năm sáu tảng, chừng ba bốn cân. Thú thật, thịt rừng chẳng ngon lành gì, cũng giống như rau rừng vậy, đều là những thứ mà người hiện đại khi đã ăn no mặc ấm mới bày vẽ tìm cảm giác lạ.
Nếu thịt gà rừng, lợn rừng mà ngon thì các nhà nông học đã chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261703/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.