Thực ra, lúc cùng Từ Nhị Thụy xuống núi, Giang Chi đã nhìn thấy rải rác xác chim ch.óc bị lửa rừng thiêu c.h.ế.t. Dù thịt chim chẳng đáng bao nhiêu, nhưng "thịt muỗi cũng là thịt", chỉ có điều lúc đó hành động vội vã nên cô không có tâm trí để tâm đến.
Từ Nhị Thụy vừa nghe mẹ bảo đi nhặt xác chim bị thiêu c.h.ế.t, sắc mặt lập tức tái xanh. Anh lại nhớ tới gương mặt cháy sém của cha Triệu Lực dưới chân núi, cổ họng lại dâng lên cơn buồn nôn.
Giang Chi lườm anh: "Anh không muốn cho vợ anh được ăn thêm miếng thịt à! Anh không nghĩ đến bà già này cũng muốn ăn thịt sao? Anh không đi thì tôi đi một mình, cái đồ bất hiếu này!"
Cái thằng ranh này, tốt nhất là đừng có thốt ra mấy lời gây mất hứng.
Thấy mẹ lại trợn mắt với mình, Nhị Thụy thu mình theo bản năng, ngoan ngoãn vâng lời: "Con đi với mẹ nhặt thịt!"
Mái nhà bị cháy giờ cũng chẳng có gì để sửa sang, trước mắt tìm cái ăn vẫn là quan trọng nhất.
Đã đi nhặt thịt thì đương nhiên phải gọi thêm Tiểu Mãn. Xảo Vân cũng mang theo chỗ hạt sồi sang nhà Tiểu Mãn, cô không dám ở nhà một mình nữa.
Tiểu Mãn đang bận rộn nhặt những quả sồi chưa bị lửa chạm tới, nghe thấy bảo đi tìm thú rừng bị c.h.ế.t cháy, cậu ta liền nhanh nhẹn chạy tới ngay.
Ba người trước tiên tìm kiếm cánh rừng gần nhà. Nơi này cây cối cao lớn, lại được dọn sạch cỏ khô dưới gốc từ trước nên không bị cháy lan tới.
Tuy nhiên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261702/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.