Căn lán nhà Tiểu Mãn cách nhà Giang Chi chừng trăm mét, đi lên xuống vách đá mất vài phút.
Giang Chi vừa đến nơi đã thấy nơi này quả thực tốt hơn nhà mình nhiều. Căn lán dựa lưng vào vách đá, ngăn ra được tận ba gian, mái lợp kiểu một mái dốc, phía cao được cố định vào vách đá, hiên thấp gác lên tường đá, kín kẽ đến mức không lọt một ngọn gió.
Lúc này, bà nội Tiểu Mãn đang dẫn theo bé Nê Ni dùng chổi bện bằng cành cây quét dọn bụi bặm trong lán. Ông nội Tiểu Mãn ngồi bên cạnh, dùng d.a.o rựa chẻ mấy thanh gỗ trên tay.
"Bác Trường Canh!" Giang Chi gọi một tiếng, bước lên con đường lát đá vừa mới trải dẫn thẳng vào trong lán.
Ông Trường Canh đặt d.a.o xuống, có chút gượng gạo nói: "Mẹ Nhị Thụy đấy à, cô ngồi đi!"
Giang Chi cũng chẳng khách sáo, ngồi xuống khúc gỗ mục bên cạnh rồi hỏi thẳng: "Bác Trường Canh, ở đây ăn ở đều tiện, sao mấy hôm trước các người lại nhất quyết không chịu lên núi?"
Đây là điều cô thắc mắc bấy lâu nay. Vừa nhắc đến chuyện lên núi, những nếp nhăn trên mặt ông Trường Canh lại xô vào nhau, ông thở dài một tiếng: "Lúc đó tôi chỉ nghĩ không có gì ăn, lên núi cũng chỉ sống thêm được mười ngày nửa tháng, cuối cùng vẫn là đường c.h.ế.t. Nếu không đi, nói không chừng lưu dân thấy nhà mình toàn người già trẻ nhỏ, người tàn tật lại chẳng có lương thực thì họ không làm khó dễ làm gì."
Bà nội Tiểu Mãn ngồi bên cạnh bóc trần lời nói dối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261690/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.