Trong màn đêm, Giang Chi nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đang bay lơ lửng trên không trung.
Bỗng một luồng ánh sáng trắng lóe lên, cô đột nhiên nhìn thấy "mình" đang nằm nghiêng trên cái gối ôm lớn ở ghế sofa nhà mình. Đèn ngủ hình hoa cúc nhỏ yêu thích đang sáng, bên cạnh là điện thoại vẫn đang phát giọng đọc đều đều một cuốn tiểu thuyết, ngay cả chú mèo cưng Mimi vẫn còn đang cuộn tròn ngủ khì trên đầu gối cô...
Chuyện này là thế nào? Sao mình lại ở nhà, chẳng lẽ không phải xuyên không vào sách sao? Mà mình đang nghe cuốn sách gì thế nhỉ, sao âm thanh cứ mờ mờ ảo ảo nghe không rõ?
Chưa đợi cô kịp làm rõ tình hình, cơ thể nhẹ bẫng đã bị Xảo Vân bên cạnh đẩy thức giấc: "Mẹ, mẹ ơi... dưới núi... dưới núi cháy rồi!"
Mẹ? Mẹ là ai cơ?
Giây tiếp theo, Giang Chi giật mình ngồi bật dậy: "Cái gì cháy?"
Động tác của cô quá mạnh làm Xảo Vân giật nảy mình, vội giải thích: "Mẹ, là trong thôn bị cháy rồi ạ."
À! Hóa ra chỉ là giấc mơ!
Giang Chi lấy lại bình tĩnh, sắp xếp lại tâm trí.
Ban đêm Nhị Thụy uống nhiều nước canh nên nửa đêm dậy đi vệ sinh thì thấy có động tĩnh, vội vào gọi mọi người dậy. Nhưng Giang Chi ngủ quá say, gọi thế nào cũng không tỉnh, phải vừa lay vừa đẩy cô mới mở mắt nổi.
Từ Nhị Thụy đã chạy ra ngoài xem tình hình, Giang Chi và Xảo Vân chỉ đứng bên bìa rừng sồi nhìn xuống dưới núi. Vị trí ngôi làng vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ba-lao-cuc-pham-nguoi-ta-chay-nan-con-toi-khai-hoang/5261689/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.