Bởi vì sự làm bậy của cặp tình lữ ngu ngốc, hơn nửa Thương Hải Châu bị náo loạn không được an bình.
Có kẻ mắng to: “Bọn người giang hồ thật đáng c.h.ế.t a!”
Có kẻ đại hỉ: “Trời đất ơi rớt tiền! Rớt tiền!”
Lại có kẻ hành hiệp trượng nghĩa cầm đao đuổi theo phía sau.
“Các ngươi đại sảo đại nháo, phá giấc ngủ của người khác, có còn quy củ hay không! Có dám để lại danh hào không!”
Giọng nữ hài phiêu tán trong bóng đêm: “Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ…”
Giọng thiếu niên nhẹ nhàng mà tươi sống: “Trên đường xưng ta một tiếng Đao lão ma, Đao gia Tam Lang là ta!”
“Hắt xì!”
Tâm Trung Nhất Đao nửa đêm kinh hãi bật dậy, hắt hơi liên tục. Hắn xoa xoa mũi, không khỏi cảm khái: “Chắc chắn lại có cô nương như hoa như ngọc nào đó đang nhớ ta, tội lỗi, tội lỗi.”
Hắn tiếp tục nằm xuống ngủ, ngoài cửa sổ lại bay tới tiếng cười bệnh tâm thần của đôi uyên ương kia. Hắn lấy chăn m.ô.n.g qua đỉnh đầu, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon.
Sáng sớm, Tả Thủ Đao và Hữu Thủ Đao đồng thời đến gõ cửa Tâm Trung Nhất Đao.
Nhìn thấy gương mặt tím tím xanh xanh của Tâm Trung Nhất Đao, họ kinh hãi: “Tam đệ, ngươi đây là nửa đường làm trộm té xuống hố sao?”
Tâm Trung Nhất Đao cầm lấy khăn che mặt mang lên, chiếc quạt trong tay niết đến kẽo kẹt rung động: “Đừng nói nữa, lầm giao tổn hữu, uổng phí ta một mảnh thiệt tình!”
Tả Thủ Đao và Hữu Thủ Đao nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ vui sướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-khong-may-cong-luoc-phai-thieu-nien-mieu-cuong/5017293/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.