Sở Hòa bỗng nhiên cảm thấy mình tựa như đang nuôi một con hồ ly, đối phương chỉ cần liếc mắt đưa tình, là có thể mê hoặc nàng đến mức mất cả ba hồn bảy phách.
Nàng âm thầm phỉ nhổ dưới đáy lòng, sao lại có thể không có định lực như vậy!
Nhưng mà, nhìn qua lần nữa, đối diện với đôi mắt xinh đẹp, hồng nhuận của thiếu niên, nàng lại ôm n.g.ự.c thầm mắng: Định lực là gì? Nào có cái khoái cảm khi được làm hôn quân, tận tình hưởng thụ!
“A Cửu!” Sở Hòa ôm lấy mặt hắn, tựa như kẻ háo sắc khinh bạc phụ nữ nhà lành, “Chụt chụt chụt” hôn vài cái lên mặt hắn: “Ta rất thích ngươi!”
A Cửu khẽ nhếch mày, thờ ơ “Ồ” một tiếng, đối với việc nàng trắng trợn bày tỏ tình cảm với mình, trông chẳng hề có chút cảm xúc nào lay động.
Nhưng Sở Hòa cảm nhận rõ ràng, da thịt thiếu niên tiếp xúc với lòng bàn tay nàng đã nóng lên.
Nàng áp sát vào, cọ cọ mặt hắn, giống như một tiểu động vật, sau đó nghiêng đầu, cười tủm tỉm nhìn hắn, hỏi: “Vậy ngươi đừng giận ta nữa, có được không?”
Vẻ hờ hững của A Cửu lúc nãy, vừa nhìn đã biết là đang làm mình làm mẩy.
Sát ý trong lòng hắn vừa được kích phát, chỉ còn thiếu chút nữa thôi là có thể vui vẻ phóng thích ra, mà Sở Hòa cố tình đi ra qu·ấy r·ầy.
Điều này tựa như một cơn hắt hơi sắp phát ra ngoài, lại đột nhiên bị người ta bịt miệng lại, bị nghẹn trở vào, thật không thoải mái.
Sở Hòa ngày thường tỏ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-khong-may-cong-luoc-phai-thieu-nien-mieu-cuong/4909076/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.