Tĩnh dưỡng suốt bảy ngày, Triệu Vinh Nguyệt cuối cùng cũng có đủ sức xuống giường sau khi tự mình tỉnh lại từ cơn hôn mê.
Nàng vốn cho rằng chính mình hẳn đã bước vào cõi c.h.ế.t, vậy mà còn có thể mở mắt nhìn thấy ánh mặt trời ban ngày. Một lúc lâu sau, tinh thần nàng mới dần trở về.
Triệu Sơ Tinh bị thương quá nặng, dù đã từ quỷ môn quan trở về nhưng vẫn cần một thời gian nữa mới có thể tỉnh lại.
Cao Nguyên hiện giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ. Hắn giấu mình dưới chiếc áo choàng đen, ẩn trong bóng tối không xa giường của Triệu Sơ Tinh, lặng lẽ canh giữ.
Triệu phủ thoạt nhìn vẫn giống như trước, nhưng đó chỉ là “giống như”, hoàn toàn không còn thật sự yên bình.
“Ta có thể tỉnh lại… chắc chắn là vì hắn đã dùng đến cái giá phải trả bằng mạng sống.”
Triệu Vinh Nguyệt nhìn mọi người đang muốn nói lại thôi, trên gương mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười mỏng.
“Ta đoán được mà. Làm người c.h.ế.t sống lại, đâu phải việc dễ dàng. Các ngươi không cần phải dè dặt như vậy. Sự đã rồi, người sống về sau chỉ có thể chấp nhận.”
Thần sắc nàng phẳng lặng, đến mức chẳng ai nhìn ra cái c.h.ế.t của Tống Thính Tuyết đối với nàng rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Nàng trông có vẻ lãnh đạm, nhưng đôi khi một mình ngồi trong tiểu viện, lặng lẽ thưởng trà, không nói một lời, hơi thở tịch mịch ấy lại không cách nào che giấu.
Sở Hòa vốn cũng không giỏi an ủi người. Nàng cầm chén trà trong tay xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-khong-may-cong-luoc-phai-thieu-nien-mieu-cuong/4902424/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.