Cao Nguyên từ nhỏ đã theo bên cạnh Triệu Sơ Tinh làm hộ vệ. Nàng khác hẳn các tiểu thư nhà giàu, chưa từng xem nhẹ thân phận “hạ nhân” của hắn, trái lại coi hắn như bằng hữu, thường cùng hắn nói chuyện trời đất.
Chẳng biết từ lúc nào, trái tim hắn dành cho người cần được bảo hộ ấy đã âm thầm thay đổi.
Hắn thích Triệu Sơ Tinh, nhưng cũng biết thân phận mình thấp kém, không dám thổ lộ nửa lời.
Triệu Sơ Tinh gặp nạn, hắn đem toàn bộ trách nhiệm đặt lên người mình.
Nếu khi trước hắn sớm phát hiện người đeo mặt nạ chính là Tống Thính Tuyết, nếu lúc đó cẩn trọng hơn, đưa nàng rời đi sớm hơn, thì về sau nàng đã không bị thương, cũng sẽ không biến thành bộ dáng như hoạt t.ử nhân hiện giờ.
Muốn cứu Triệu Sơ Tinh, phải dùng sinh mệnh Triệu Vinh Nguyệt đổi lấy.
Cao Nguyên biết yêu cầu như vậy là ích kỷ, nhưng Triệu Vinh Nguyệt vốn đã sắp ch·ết.
Nếu kết cục của nàng chắc chắn như vậy, vậy vì sao không thể để nàng dùng hơi tàn cứu Triệu Sơ Tinh? Sở Hòa lập tức chắn trước người Triệu Vinh Nguyệt, tức giận quát: “Cao Nguyên! Dựa vào đâu bắt một người sắp hi sinh bản thân mình đi cứu người khác? Mệnh của Triệu Sơ Tinh là mệnh, còn mệnh của Triệu Vinh Nguyệt thì không phải sao?”
Cao Nguyên cúi đầu, không dám nhìn thẳng ai, giọng thấp trầm: “Đại tiểu thư… sống không được bao lâu nữa.”
Giữa người với người, luôn có thân sơ, gần xa. Cho nên cho dù biết yêu cầu của mình hoang đường, hắn vẫn nói ra.
Bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-khong-may-cong-luoc-phai-thieu-nien-mieu-cuong/4896156/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.