Ánh sáng ban mai len qua khe hở của rèm cửa chưa kéo kín, như một dải sáng mỏng phủ ngang mi mắt.
Chúc Uyên khẽ nhíu mày, kéo chăn trùm lên mặt.
Chăn tụt xuống ngang eo, hơi lạnh từ điều hòa khiến cô tỉnh khỏi giấc mộng.
protected text
Tối qua, cô mơ rất nhiều. Khi ý thức tỉnh dần, cô mở mắt, nằm yên thêm vài phút.
Ấn vào thái dương đau âm ỉ rồi ngồi dậy, liếc mắt sang bên, là một chai nước khoáng nằm trong tầm tay.
Trên tủ đầu giường, cốc nước mật ong vẫn còn một lớp màu hổ phách ở đáy.
Ký ức lộn xộn quay về, rời rạc không liền mạch, khiến đầu Chúc Uyên choáng váng.
Cô nhớ mình đã uống cạn một ly vodka, say đến mức nôn cả lên người Phương Kỳ Bạch, sau đó…
Chúc Uyên chạm lên môi mình.
Cảm giác chân thật ấy, cùng cảnh được Phương Kỳ Bạch cõng lên xe sau đó, từng khung hình rõ ràng đều nói với cô—không phải là mơ.
Cô lặng lẽ, chậm rãi nằm lại xuống giường.
Dù cô cố nghĩ thế nào, cũng không thể nhớ ra được biểu cảm của Phương Kỳ Bạch lúc đó.
Cô vô thức với lấy điện thoại.
Điện thoại đã được sạc đầy, để chế độ im lặng.
Chúc Uyên mở khung chat WeChat.
white: 【Về đến nhà chưa?】
Tin nhắn gửi lúc mười hai giờ đêm qua.
Dòng gần nhất là 7:06 sáng nay.
Chỉ có một bức ảnh — chiếc móc khóa hoa hướng dương từng treo trên túi xách của cô.
Chúc Uyên theo phản xạ nhìn sang chiếc túi nằm trên ghế sofa trong phòng — trên đó chỉ còn móc gài.
Cô dừng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273162/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.