Chúc Uyên tự rót cho mình một ly rượu, nhặt lấy chai vodka Tuyết Thụ còn sót lại trên chiếc bàn ngổn ngang.
Rượu rót đầy tràn miệng ly.
Ly rượu trong tay cô như lắng đọng lại, tỏa ra mùi nồng nặc mạnh bạo.
Chúc Uyên không chút do dự ngửa cổ uống cạn.
Rượu chảy qua cổ họng, làm cô sặc đến mức mí mắt nóng bừng.
Bàn tay mà Kỳ Bạch đưa tới, bị cô né tránh.
Một ly xuống bụng, lòng bàn tay Chúc Uyên đã rịn mồ hôi.
Cô lật ngược ly thủy tinh lại, để Tưởng Đình Vũ nhìn rõ mình không còn sót lại giọt nào.
Sắc mặt Tưởng Đình Vũ tối sầm lại, quai hàm siết chặt.
Chúc Uyên đặt ly xuống, xoay người rời khỏi phòng bao.
Chân không vững, cô ngã vào một vòng tay rắn rỏi đầy sức mạnh.
Gần như là được Kỳ Bạch bế ra khỏi phòng bao.
Khâu Thận dìu Lâm Trinh Trinh vừa đi vệ sinh xong đến tìm họ, trông thấy Chúc Uyên bước chân loạng choạng trong lòng Kỳ Bạch thì sững người.
“Chuyện gì thế? A Uyên uống bao nhiêu vậy?”
Kỳ Bạch cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong lòng, mắt đỏ hoe, mặt đỏ bừng, “Một ly đầy vodka.”
Dạ dày Chúc Uyên cuộn lên khó chịu, cô che miệng lại.
Khâu Thận đang bận lo cho cô gái say khướt trong tay, thấy Chúc Uyên khó chịu quá thì nhíu mày, “Cậu sao không ngăn cô ấy lại?”
Cô gái nhỏ trong lòng anh mặt mày nhăn nhó, khổ sở vô cùng, “Tớ cản không được.”
Chúc Uyên đứng cũng không vững nữa.
Kỳ Bạch đỡ cô chắc chắn, “Muốn nôn thì cứ nôn, đừng cố chịu.”
Chúc Uyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273161/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.