Sáng sớm tháng Sáu, bầu không khí căng chặt như thể sắp đông cứng lại.
Chúc Uyên lần lượt đối diện với ánh mắt của ba mẹ, bà nội và chị gái, sau cùng nở nụ cười dịu dàng nhưng kiên định: “Con sẽ cố gắng hết sức.”
Trong tay cô cầm chiếc túi bút trong suốt, bên trong là thẻ dự thi, CMND và đồ dùng học tập.
Xuyên qua đám đông ồn ào và hàng rào bảo vệ, Chúc Uyên bước vào trường, đến phòng thi của mình.
Đề thi được rút ra từ túi niêm phong một cách trang trọng, khi tiếng chuông sắc nhọn xé toang không khí, từng tờ được phát đến tay.
Chúc Uyên cúi mắt, nghe thấy tiếng thở đều của chính mình.
Khi giám thị thông báo bắt đầu làm bài, cô cúi đầu, đặt bút.
Thi xong môn nào, cô lại gác lại môn đó.
Tiếng chuông kết thúc bài thi cuối cùng vang lên, xé toạc sự căng thẳng cố định bấy lâu.
Chúc Uyên hòa vào dòng người tràn ra ngoài, ánh nắng gay gắt đập thẳng vào mí mắt khiến cô theo phản xạ đưa tay che.
Kỳ thi đại học, kết thúc rồi.
Không khí như vỡ òa trong tiếng reo hò giải thoát, nhưng cô lại cảm thấy cả thế giới bỗng rơi vào khoảng trống lặng im.
Trong lòng vừa vui mừng, nhẹ nhõm, lại xen lẫn một cảm giác hụt hẫng không rõ hình dạng — giống như cơn gió sau hành trình dài bất chợt mất phương hướng.
…
Tối đó, là đêm cuồng hoan của học sinh lớp 12.
Trong phòng VIP quán bar, Chúc Uyên nhìn ly rượu được đưa tới trước mặt, phản ứng chậm nửa nhịp.
Lâm Trinh Trinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273159/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.