Tháp rơi dừng lại, dây an toàn tự động bật mở.
Cổ họng Chúc Uyên khô rát, cảm giác mất trọng lực vẫn còn đang vang vọng trong mạch máu. Chân vừa chạm đất, cả người hơi nhũn ra.
“Em muốn nôn không?”
Phương Kỳ Bạch nghiêng đầu nhìn cô, đúng lúc ánh mắt chạm vào đôi mắt vẫn còn sợ hãi của cô.
Khoảng cách gần đến mức, cả hai vẫn còn thở gấp sau cú rơi từ độ cao.
Âm thanh ồn ào xung quanh, tiếng máy móc, tiếng la hét… đều như tan biến thành bọt sóng. Chỉ còn lại nhiệt độ nơi đầu ngón tay – khi hai bàn tay vẫn còn đan chặt.
Tim Chúc Uyên như muốn nhảy khỏi lồng ngực, đập rộn ràng theo một nhịp điệu không thể khống chế.
Dịch Gia và Khâu Thận đồng loạt nhìn về đôi tay vẫn còn đan nhau của hai người.
Chúc Uyên đang định lắc đầu, chợt phát hiện ánh mắt của anh Thận và chị Gia, theo phản xạ cúi xuống nhìn tay mình và Phương Kỳ Bạch.
Một bàn tay to và một bàn tay nhỏ, vẫn đang đan chặt mười ngón — như thể trong nỗi sợ tột cùng đã kết thành nút thắt.
Chỗ lòng bàn tay chạm nhau, đầm đìa mồ hôi và nhịp đập rộn ràng đến nóng bỏng.
Trái tim cô như bị lửa đốt, vội vàng rút tay ra.
Lòng bàn tay bỗng chốc trống rỗng, ánh mắt Phương Kỳ Bạch lại dừng trên đôi môi đã hơi tái nhợt của cô.
Chúc Uyên cắn môi, má đỏ ửng.
Khâu Thận thấy hàng mi cô gái khẽ run, tưởng cô sợ quá, giọng nói cũng mềm đi mấy phần: “A Uyên, em ổn chứ?”
Chúc Uyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273158/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.