Dịch Gia: “Phàm bảo, kỳ thi cuối kỳ kết thúc rồi, nghỉ đông cũng được ba ngày rồi, cậu có phải quên mất là còn nợ tụi bọn một bữa không? Bao giờ định thực hiện đây?”
Chúc Phàm liếc nhìn thời gian trên điện thoại – 16:07 chiều.
Phương Kỳ Trụ quấn khăn tắm bước ra từ phòng ngủ, tóc vừa lau xong còn ẩm, trên tay cầm một đôi tất cashmere.
Giữa ban ngày ban mặt, ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, vậy mà cô và Phương Kỳ Trụ đã như chẳng phân biệt ngày đêm, quấn lấy nhau trong căn hộ ba ngày liền một cách vô độ.
Chúc Phàm ngồi thẳng người một chút, cổ tay, bắp đùi, eo và chân đều in đầy dấu vết đỏ do bàn tay anh để lại.
Cô hỏi Dịch Gia: “Tối nay mọi người có rảnh không?”
Dịch Gia: “Rảnh, cực kỳ rảnh!”
Phương Kỳ Trụ cầm đôi tất, ngồi xuống bên cạnh cô.
Chúc Phàm không rời mắt khỏi điện thoại, gửi vào nhóm địa chỉ một tiệm nướng kiểu Nhật có đánh giá rất cao mà mấy ngày trước cô đã để ý.
Cô nằm lười biếng trên sofa, trò chuyện với Dịch Gia qua thoại.
Trong không khí vẫn còn vương mùi hương của sữa tắm sau khi tắm xong.
Phương Kỳ Trụ nâng chân cô lên – chân vẫn chưa mang tất – chuẩn bị đeo vào cho cô.
Chúc Phàm cố ý không phối hợp, duỗi thẳng mu bàn chân không cho anh mang vào.
Phương Kỳ Trụ dùng đầu ngón tay cào nhẹ lòng bàn chân cô một cái.
Chúc Phàm túm lấy gối ôm bên cạnh, đập mạnh về phía anh, “Đừng chọc vào lòng bàn chân em, nhột!”
Phương Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273153/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.