Nụ hôn tràn ngập chiếm hữu đè xuống, tước đoạt toàn bộ hơi thở của Chúc Phàm.
Khi đôi môi Phương Kỳ Trụ phủ lên, mang theo hơi thở nóng rực đầy bá đạo. Nhưng lực đạo khi chạm vào lại bất ngờ dịu xuống, biến thành những nụ hôn nhẹ nhàng đầy kiềm chế.
Như cơn bão quét qua mặt biển, chỉ dám khuấy động những gợn sóng lấp lánh trên bề mặt.
Giữa nhịp thở hỗn loạn đan xen, Chúc Phàm vòng tay ôm cổ anh, hàng mi dài run nhẹ, “Phương Kỳ Trụ, anh không cần phải nhịn đâu…”
Môi cô vẫn còn đang cắn nhẹ, đã bị Phương Kỳ Trụ đưa đến một trái việt quất.
Giọng Chúc Phàm mang theo chút khàn khàn, quả việt quất bị cô cắn vỡ tan giữa đầu lưỡi, “Em có thể giúp anh… bằng cách khác.”
Ngón cái Phương Kỳ Trụ vuốt ve đôi môi đang nóng bừng và căng mọng của cô, ánh mắt sâu thẳm.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, cánh tay căng chặt nổi lên gân xanh, bế thẳng cô rời khỏi bếp, đi về phía phòng ngủ.
“Bảo bối, đừng quyến rũ anh… Trước mặt em, anh không có tự chủ đâu.”
Giọng nói khàn đục bên tai, mang theo chất gợi cảm trầm thấp khiến toàn thân Chúc Phàm tê rần.
Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, được anh đỡ dưới eo và khoeo chân, cảm giác như có lông vũ nhẹ nhàng cọ vào từng nơi mẫn cảm.
Cơ thể cô đổ xuống chiếc giường mềm mại. Chúc Phàm vừa toan định chủ động—
Thì khoảnh khắc tiếp theo, Phương Kỳ Trụ nhẹ nhàng đắp chiếc chăn lông lên người cô.
Chúc Phàm mở to mắt, đối diện với nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273152/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.