Lâm Trinh Trinh cảm thấy hôm nay là ngày mà cô “thục nữ” nhất trong suốt mười tám năm cuộc đời mình.
Cô hai tay đan lại đặt dưới cằm, giọng phấn khích không kiềm được: “A Uyên à, anh chị của cậu đúng là quá xinh đẹp đi! Hu hu hu…”
Mạnh Ân xách bánh kem bước vào, nghe tiếng khóc liền vội hỏi: “Sao thế này? Sao lại khóc rồi?”
Lâm Trinh Trinh giả vờ lau nước mắt, “Dì ơi, con là vui quá hóa khóc, nghẹn ngào vì cảm động thôi!”
Mạnh Ân thấy vẻ mặt tinh quái của cô, không nhịn được bật cười.
“Dì còn tưởng con khóc thật đấy.”
Lâm Trinh Trinh tinh nghịch lè lưỡi.
Mạnh Ân cười nói: “Trên đường về dì gặp Phương Kỳ Bạch với mấy bạn kia. Mọi người đều đến mừng sinh nhật cho A Uyên, con vui chết luôn rồi phải không?”
Chúc Uyên cắt cho mẹ một miếng bánh thật lớn, ánh mắt cong cong rạng rỡ: “Con cũng muốn khóc vì vui nè, hu hu…”
Chiếc bánh sinh nhật tinh xảo vẫn còn khá nhiều, hương ngọt ngào tràn ngập không gian.
Lâm Trinh Trinh miệng thì sợ béo, tay lại không tự chủ được mà lấy thêm một miếng.
Cô chắp tay, mặt đầy thành kính: “A Uyên, lần sau cậu ước sinh nhật nhớ ước giùm tớ giảm được 10 cân nha!”
Chúc Uyên cười gật đầu, bảo cô cứ yên tâm mà ăn.
Lâm Trinh Trinh đang chìm đắm trong “sắc đẹp”, lại thêm bánh kem làm mềm lòng, mãi đến giờ mới nhớ tới Viên Thập Nhất.
Lương tâm cô khẽ nhói một chút.
“A Uyên,” cô ghé lại gần, khẽ hỏi, “Thập Nhất thực sự là một người rất tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273149/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.