Chưa từng bị ai tỏ tình trực tiếp, Chúc Uyên nhất thời có chút lúng túng.
Điều khiến cô càng thêm bất an chính là hốc mắt của lớp trưởng đang dần hoe đỏ.
Cứ như thể chỉ cần cô không nhận bức thư này, cậu ấy sẽ bật khóc tại chỗ vậy.
Cô không muốn phụ lòng chân thành mà người ta trân trọng trao đi, “Lớp trưởng, cảm ơn cậu đã thích tớ.”
Ánh mắt Viên Thập Nhất lập tức sáng lên.
Chúc Uyên mím môi, nở một nụ cười nhè nhẹ, giọng tuy dịu dàng nhưng đầy kiên quyết: “Xin lỗi, tớ không thể nhận bức thư tình này.”
Ngón tay đang cầm thư của Viên Thập Nhất khẽ siết lại. Cậu cúi đầu im lặng vài giây, đến khi ngẩng lên lại thì ánh mắt đã trở nên sáng rõ và nóng bỏng: “Trong trường có rất nhiều bạn nam thích cậu, nếu trong mắt cậu tớ không quá tệ, cậu có thể để tớ xếp hàng được không? Cho tớ một cơ hội theo đuổi cậu.”
Cậu không muốn làm khó Chúc Uyên, cũng nhận ra cô đang cẩn trọng lựa lời, sợ làm tổn thương đến mình.
Viên Thập Nhất cười ngại ngùng, giọng tuy căng thẳng nhưng rõ ràng: “Tớ không bắt cậu phải trả lời ngay đâu. Việc đưa bức thư này là điều mà tớ đã do dự rất lâu mới dám làm. Lâm Trinh Trinh vẫn hay bảo tớ là đồ nhút nhát.”
Cho nên lần này, cậu đã gom hết dũng khí lại.
“Tớ rất thích cậu, cũng muốn thích cậu một cách quang minh chính đại. Tớ biết bây giờ cậu chỉ muốn học hành tử tế, cũng biết mục tiêu của cậu là Đại học Kinh Đô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273148/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.