“Thời tiết ở Melbourne đúng là như một câu đố vậy.”
Dì Thục mặc áo ngắn tay, quần dài, tay xách đồ ăn dinh dưỡng bước vào phòng.
Hôm qua còn phải mặc áo khoác lông vũ mỏng, hôm nay thì lại nóng như giữa mùa hè.
Chúc Phàm mặc đồ bệnh nhân, tựa lưng vào giường bệnh, tay lật xem một cuốn tạp chí để giết thời gian.
Thấy dì Thục vào, cô đặt quyển sách trong tay xuống.
Cô rút vài tờ giấy lau mồ hôi cho dì Thục.
Phòng bệnh có điều hòa, nhiệt độ rất dễ chịu.
Dù cơ thể Chúc Phàm vẫn còn yếu, nhưng tinh thần lại rất tốt.
Dì Thục dựng bàn ăn, đặt bát cháo trước mặt cô.
Chúc Phàm cười, đưa tay ra với vẻ nũng nịu, chưa vội ăn.
Dì Thục đưa cho cô chiếc điện thoại mới mua:
“Điện thoại mới đấy, đã lắp SIM, dùng được luôn.”
Hai túi còn lại là quần áo mới để thay.
Chúc Phàm chưa vội thay đồ, trước tiên bật điện thoại lên.
Dì Thục đã giúp cô cài sẵn những ứng dụng cần thiết.
Cô đăng nhập WeChat của mình.
Thông báo dồn về quá nhiều khiến màn hình chật kín.
Chúc Phàm nhìn chằm chằm vào biểu tượng của Phương Kỳ Trụ, đỏ 99+.
Dù cô có kéo mãi vẫn không thấy tin đầu tiên.
Những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa trả lời, như từng cây kim nhỏ, đâm vào đầu ngón tay—không thấy máu, nhưng lại đau thấu tim gan.
Khoảnh khắc ấy, cô chỉ muốn được gặp anh, được chạm vào anh — khát khao ấy bỗng bùng lên dữ dội.
Dì Thục nhận ra sự bất thường:
“Vết mổ lại đau à?”
Chúc Phàm ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273145/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.