Dịch Gia thấy anh đã chịu nghe lời, thở phào nhẹ nhõm:
“Phương Kỳ Trụ, cậu về căn hộ tắm rửa một chút, thay bộ đồ sạch, ăn một bữa tử tế, rồi ngủ một giấc thật ngon đi.”
“Đợi ngủ dậy rồi, cậu lại đi tìm Phàm Phàm, bọn tớ tuyệt đối không ngăn cản.”
Ba ngày trước, Phương Kỳ Trụ vẫn mặc bộ đồ này.
Không ăn không uống không ngủ, phát điên đi khắp nơi tìm người, cho dù thân thể anh có tốt đến đâu, cứ tiếp tục thế này sớm muộn cũng xảy ra chuyện.
Văn Vũ Tinh đã lấy điện thoại gọi đồ ăn, phụ họa theo lời Dịch Gia:
“Trụ ca, chị dâu chưa từng thấy anh thê thảm thế này đâu.”
Khâu Thận tựa vào tường, nói:
“Chúc Phàm mắc chứng sạch sẽ đấy, đến lúc đó cậu mặc bộ đồ ba ngày chưa thay, râu ria xồm xoàm đi tìm cô ấy, còn định ôm hôn cô ấy, xem thử cô ấy có cho cậu ôm không, có cho cậu hôn không.”
Phương Kỳ Trụ cúi đầu, nhìn bộ quần áo nhăn nhúm trên người mình.
Khâu Thận biết, Phương Kỳ Trụ đã nghe lọt lời bọn họ.
Phương Kỳ Trụ mở cửa căn hộ.
Dịch Gia giấu tay ra sau lưng, lén giơ ngón cái với Khâu Thận — cậu nói hay lắm, nói nữa đi.
Không khí trong căn hộ vẫn trầm lặng đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Khâu Thận và Văn Vũ Tinh mỗi người chiếm một bên sofa, chẳng ai có tâm trạng trò chuyện.
Dịch Gia ngồi xếp bằng trên thảm, mắt nhìn cánh cửa phòng khép hờ.
Cô cầu nguyện từng giây từng phút, mong có thể liên lạc được với Chúc Phàm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5273144/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.