Sau khi Phương Kỳ Trụ đi công tác, cuộc sống của Chúc Phàm trở lại nếp cũ, mỗi ngày chỉ xoay quanh ba điểm: đi học – căn tin – ký túc xá.
Cuối tuần này, Chúc Phàm và Chúc Uyên về nhà cũ thăm bà nội.
Trời âm u cả ngày, cái lạnh len lỏi thấm vào da thịt.
Chúc Phàm ở trong thư phòng cùng A Uyên gần như cả buổi chiều — A Uyên làm bài tập, còn cô thì luyện chữ và đọc sách, ngồi lâu đến mức lưng cũng bắt đầu ê ẩm.
Khu vườn ở nhà cũ tĩnh lặng, muôn hoa đã tàn, chỉ còn những khóm cúc nở rộ — giữa cảnh tiêu điều lại tỏa ra sắc màu rực rỡ nhất. Có cụm tròn như tú cầu, có cụm bung nở tựa pháo hoa, mỗi loại mang một phong vị riêng biệt.
Khách đến nhà họ Chúc để ngắm hoa và “xin hoa” cũng không ít, chỉ trong một buổi chiều đã có mấy lượt.
Những chậu cúc do bà cụ Chúc dày công chăm sóc thuộc nhiều chủng loại, có thể nở liên tục từ tháng Mười Một đến tận tháng Hai năm sau.
Tiễn vị khách thứ ba, bà cụ Chúc đặt tách trà xuống, nhìn Chúc Phàm vừa bước vào từ bên ngoài: “A Uyên vẫn đang làm bài tập à?”
Chúc Phàm gật đầu, tay đang trả lời tin nhắn trong nhóm: “Tối cháu rủ nó ra ngoài ăn, mà không rủ được.”
Cuối kỳ sắp tới, Chúc Uyên tự lên cho mình lịch học kín mít, ngoài ăn và ngủ thì không chịu lơi lỏng phút nào.
Khâu Thận đang rủ mọi người tụ tập ăn mừng Giáng sinh trong nhóm chat.
Nhà họ Chúc chỉ ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267887/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.