“A Uyên, tỉnh dậy nào, về đến nhà rồi.”
Dịch Gia nhẹ nhàng chọc chọc má cô bé mềm mại, đàn hồi.
Chúc Phàm tắt máy xe, quay đầu nhìn A Uyên và Dịch Gia ngồi ghế sau.
Chúc Uyên sờ lên má bị chọc đến ngứa ngáy, mắt lim dim chưa tỉnh hẳn.
Ánh mắt cô bé mơ màng và ngơ ngác, như thể vẫn chưa kịp nhận ra mình đang ở đâu.
Dịch Gia nhìn chằm chằm gò má đỏ bừng của Chúc Uyên, hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Chúc Phàm đưa cho A Uyên một chai nước khoáng.
Chúc Uyên ngửi thấy trong không khí phảng phất mùi rượu nhè nhẹ.
Mặt cô nóng ran — tửu lượng của cô thật sự quá kém.
Giờ rượu cũng đã tỉnh phân nửa, cô mới chợt nhận ra mình đã say tối nay.
Dịch Gia nhận lấy chai nước khoáng trong tay Chúc Phàm, mở nắp cho A Uyên uống.
Chúc Uyên cầm chai nước, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, theo chị Gia xuống xe.
Không khí lạnh bên ngoài khiến cô không khỏi rụt cổ lại.
Chúc Phàm tháo khăn quàng cổ của mình, quàng sang cổ A Uyên, dẫn theo Dịch Gia và A Uyên vào biệt thự: “A Uyên, gần đây em có chuyện gì không vui à?”
Chiếc khăn mang theo nhiệt độ và hương thơm của chị gái khiến cổ Chúc Uyên lập tức ấm lên giữa khí lạnh.
Cô thu cằm vào trong khăn, chỉ chừa lại đôi mắt và trán lộ ra ngoài.
Dịch Gia cũng nhìn về phía A Uyên.
Chúc Uyên ngại ngùng hỏi: “Em có làm loạn sau khi say không vậy?”
Nếu là người khác, Dịch Gia chắc đã trêu chọc rồi.
Nhìn A Uyên đang nắm lấy chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267886/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.