Bị “ăn vạ” mà cam tâm tình nguyện.
Chúc Phàm leo lên lưng anh, vòng tay ôm cổ, môi khẽ cong nụ cười đắc ý.
Đi được vài bước, Chúc Phàm chạm tay lên chiếc hoodie đen rộng rãi anh đang mặc.
Vải áo không có lớp nỉ, chạm vào khá mỏng.
“Phương Kỳ Trụ, trời hôm nay lạnh như vậy, sao anh mặc ít thế?”
Qua lớp áo, cơ thể anh ấm áp như đám mây mềm mại.
Hơi thở ấm nóng bên tai khiến Phương Kỳ Trụ khó kiềm chế sự rạo rực.
Chúc Phàm cúi đầu, kéo cổ áo anh ra xem thử bên trong có mặc gì không.
Xương quai xanh trắng lạnh, hõm cổ gợi cảm hiện rõ trước mắt cô, thấp hơn chút nữa là cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện…
Cái nhìn ấy khiến cô suýt không rút mắt lại được.
Phương Kỳ Trụ nghiêng đầu nhìn cô:
“Giở trò lưu manh à? Ăn xong trưa, về căn hộ, cho em nhìn thoải mái.”
Chúc Phàm nghiến răng:
“Ai lưu manh với anh chứ, em chỉ xem xem anh có mặc áo bên trong không thôi. Phương Kỳ Trụ, anh đừng tưởng mình khỏe mà không biết giữ gìn. Hôm nay nhiệt độ thấp nhất chỉ có 9 độ đó.”
Ánh mắt anh vừa cười vừa hoang dã:
“Mặc ít, dễ cởi.”
Lần trước, cô mất nửa ngày mới cởi được đồ anh.
Tuy bây giờ mặt cô dày hơn khi ở cạnh anh, nhưng mấy lời này vẫn khiến mặt cô đỏ ửng không kiềm được.
“Trưa nay không đến căn hộ của anh đâu. Trời lạnh thế này, mấy hôm tới khỏi cần ngủ trưa luôn.”
Chúc Phàm kéo mạnh dây áo hoodie hai bên, trùm kín cổ anh lại, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267855/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.