Một xấp ảnh bị Lãnh Ỷ Di ném từ trong xe ra, đập thẳng vào mặt Chung Phỉ.
Tấm ảnh rơi trúng mặt, cạnh sắc bén rạch một vết dài trên má cô, rớm máu.
Chung Phỉ nhìn rõ những tấm ảnh đó, hoảng hốt cúi người nhặt lên.
Từng bức ảnh, đều là cô lén theo dõi chụp Phương Kỳ Trụ và Chúc Phàm từ đủ mọi góc độ.
Trong những bức ảnh ấy, cô chẳng khác nào con chuột chui rúc trong cống rãnh. Ánh mắt như một kẻ trộm, tham lam dõi theo từng cử động của Phương Kỳ Trụ.
Chung Phỉ ngồi thụp dưới đất, ngón tay nắm chặt ảnh đến trắng bệch.
Cha cô hoàn toàn không phải là giáo sư danh tiếng trong giới học thuật, chỉ là một thầy giáo dạy Toán cấp một bình thường đến không thể bình thường hơn. Mẹ cô càng không phải tiến sĩ tâm lý học, mà chỉ là một kỹ thuật viên cao cấp làm nghề lấy ráy tai trong một cửa tiệm ở khu nhà giàu.
Năm đó, vì công việc lấy ráy tai của mẹ và số tiền lương hậu hĩnh mà bà mang về, cha cô nghi ngờ bà làm nghề không đứng đắn.
Từ lúc có trí nhớ, cha mẹ cô đã cãi nhau không ngừng.
Nhưng mẹ cô không làm việc thì với đồng lương ít ỏi của cha, chẳng thể nào gánh nổi chi tiêu trong nhà.
Cha cô bất tài, chỉ biết nổi giận vô cớ.
Cho đến một ngày, mẹ hỏi cô có muốn cùng bà ra nước ngoài không.
Khi ấy, Chung Phỉ đã hiểu, mẹ cô muốn rời khỏi ngôi nhà này.
Về sau cô mới biết, mẹ cô dựa vào gương mặt và vóc dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267854/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.