Mây đen cuồn cuộn nơi chân trời, chỉ trong chớp mắt đã nuốt trọn thung lũng chưa kịp tàn sắc hoàng hôn, đè nén bầu không khí trở nên đen kịt nặng nề.
Chúc Phàm vuốt lại mái tóc bị gió mạnh thổi rối tung, ánh mắt xuyên qua màn mưa, dừng lại nơi ánh đèn chói lóa ở vạch đích.
Bên ngoài vạch đích, đám đông chen chúc, tiếng hò hét sôi sục gần như cuốn bay cả màn đêm đang buông dần.
Cô ôm trong lòng một bó hồng Freud, lặng lẽ đứng một mình giữa cơn mưa cách đó trăm mét, dõi mắt nhìn chiếc xe đỏ thẫm đang xé màn mưa lao tới.
Những fan hâm mộ cuồng nhiệt khi thấy rõ chiếc xe đã đồng loạt ném hoa về phía xe, dùng tiếng hét và reo hò để trao cho anh vương miện chiến thắng.
Mưa như trút nước, nhưng không thể dập tắt bầu không khí hưng phấn gần như mất kiểm soát ấy.
Chiếc siêu xe đỏ lao vút qua đám đông đang sục sôi——
Chúc Phàm ướt sũng toàn thân, nhưng mưa lạnh không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Màu đỏ ấy càng lúc càng phóng đại trong mắt cô, chiếm trọn cả hơi thở.
Phương Kỳ Trụ tắt máy, bước xuống xe, kéo Chúc Phàm đang chờ trong mưa vào lòng.
Chúc Phàm ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng với anh. Đôi mắt long lanh không hề chớp, nụ cười bên môi còn rực rỡ hơn cả bó hoa hồng trong tay.
Phương Kỳ Trụ cắn chặt răng hàm, giọng khàn thấp: “Mưa lớn thế này, em đứng đây đợi anh à?”
Chúc Phàm giơ bó hoa ra trước mặt anh.
“Để đội vương miện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267842/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.