Toàn bộ khu suối nước nóng đã được Phương Kỳ Trụ bao trọn.
Mùi khói thuốc và sự ồn ào ban nãy, theo quá trình dọn dẹp dần dần loãng đi rồi biến mất.
Phương Kỳ Trụ không ngồi xuống ngay.
Bốn cô gái lúc trước đứng yên tại chỗ, trong lòng đồng loạt cầu nguyện, mong là mình không bị mời ra ngoài.
Bàn mạt chược và ghế ngồi đều đã được thay mới hoàn toàn.
Phương Kỳ Trụ thản nhiên kéo ghế ra——
Vương Hạ mỉm cười chỉ tay về phía Chúc Uyên, giọng mang theo chút tò mò: “Nhóc con ngoan thế này là nhà ai vậy?”
Cô gái mặc áo hoodie trắng, quần jeans, đi giày vải đen, cả người toát lên vẻ học sinh rõ ràng, nhìn qua là biết chưa đủ tuổi trưởng thành. Tóc đen suôn được buộc cao thành đuôi ngựa, làn da trắng, ngũ quan tinh xảo, cả người mang khí chất thuần khiết và ngoan ngoãn.
Phương Kỳ Bạch và Khâu Thận đều lặng lẽ cất bao thuốc và bật lửa vào túi.
Vương Hạ thấy vậy, lập tức dùng chân dập điếu thuốc còn đang cháy dở dưới đất.
Khâu Thận miệng nhanh hơn não, chặn trước: “Đây là em gái bọn tôi đấy! Vương Hạ, cậu mà còn dán mắt nhìn cô bé, tôi móc mắt cậu ra bây giờ!”
Dưới ánh nhìn của chị gái, Chúc Uyên ngoan ngoãn chào từng người.
“Anh Thận.”
Khâu Thận cười hí hửng, “Ê” một tiếng hưởng ứng.
Tới lượt Phương Kỳ Bạch, Chúc Uyên cụp mắt, khẽ gọi: “Anh Kỳ Bạch.”
Đôi mắt sâu và lạnh của Phương Kỳ Bạch khẽ cong, khóe môi nhếch nhẹ, “Ừ” một tiếng.
Giọng trầm thấp của anh khiến Chúc Uyên ngẩng đầu, khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267841/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.