Chúc Từ vùng vẫy trong nước:
“Cứu… cứu mạng…”
Làn nước lạnh buốt ngập qua cả mũi miệng Chúc Từ, cô ta túm chặt lấy áo của Chúc Uyên — xem cô như một chiếc phao cứu sinh.
Cô ta cố trồi đầu lên khỏi mặt nước, nhưng càng hoảng loạn, tay chân lại càng không nghe lời.
Nước hồ không ngừng tràn vào phổi Chúc Uyên, cô cố vùng ra khỏi tay Chúc Từ.
Nỗi sợ hãi và cảm giác ngạt nước dâng trào, cuốn lấy cô.
Cô lại bị ấn đầu xuống, nước tràn vào miệng, tràn vào phổi…
Bà cụ Chúc vừa ngẩng đầu, liền thấy hai đứa cháu gái rơi xuống hồ, tay run đến mức làm đổ tách trà nóng lên người.
Dì Thục vội vàng đỡ bà đứng dậy.
Văn Hạc là người phản ứng đầu tiên.
Lão gia Văn chống gậy vội vã chạy theo sau, ánh mắt đầy lo lắng và sốt ruột.
Hai cô cháu bị nước hồ cuốn ngày càng xa khỏi lối đi gỗ.
Chúc Phàm không kịp suy nghĩ, lập tức nhảy xuống hồ, mặc kệ nước lạnh buốt thấu xương.
Chúc Từ vẫn đè Chúc Uyên xuống nước, vùng vẫy gọi với giọng nghẹn nước:
“Chị… chị ơi…
Cứu… khụ… em…”
Hành động ấn đầu Chúc Uyên xuống nước của Chúc Từ khiến tim Chúc Phàm thắt lại.
Khi nhìn thấy Văn Hạc cũng lao xuống hồ, lòng cô mới ổn định lại.
Văn Hạc chia hai người ra dưới nước.
Anh không thể cứu cả hai người cùng lúc.
Chúc Phàm bơi tới phía sau Chúc Uyên, ra hiệu cho Văn Hạc thả tay.
Chúc Uyên vì uống quá nhiều nước nên đã ngất đi.
protected text
“Em mang người bơi được không?”
Chúc Phàm lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267827/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.