Chúc Từ nhận lấy bao lì xì, nhanh tay hơn Chúc Uyên một bước, ngoan ngoãn ngọt ngào nói:
“Cảm ơn ông Văn, ông Văn thật tốt ạ.”
Bao lì xì trong tay dày thấy rõ bằng mắt thường.
Chúc Từ vui vẻ nheo mắt lại.
Bà cụ Chúc giới thiệu người thanh niên bên cạnh lão gia Văn với ba cô cháu gái:
“Đây là anh Văn Hạc.”
Ngay khi bước vào phòng bao, ánh mắt Chúc Từ đã không kiềm được dừng lại trên người Văn Hạc.
Dưới ánh mắt của bà nội, Chúc Uyên cũng cất tiếng gọi một tiếng “anh Văn Hạc.”
Văn Hạc nhìn cô gái, khẽ gật đầu:
“Chào em A Uyên.”
Bà cụ Chúc mỉm cười nói:
“A Uyên, ông Văn tặng cho cháu bao lì xì to như vậy, mau đi rót chén trà mời ông Văn đi.”
Chúc Uyên ngoan ngoãn đứng dậy, rót trà cho ông Văn.
Cô hai tay dâng chén trà:
“Mời ông Văn uống trà ạ.”
Cô bé lưng thẳng như trúc xanh, khí chất nhã nhặn, lễ phép và điềm tĩnh.
Ngoan ngoãn khiến người ta sinh lòng yêu mến, ông Văn nhận lấy chén trà, cười nói:
“Trà hôm nay ngon hơn hẳn mọi ngày.”
Bà cụ Chúc cũng bật cười.
Bao nhiêu năm qua, ông Văn luôn mong trong nhà có một cô cháu gái. Đám con trai trong nhà cứ như đám ranh con, đứa nào cũng khiến ông đau đầu.
Vẫn là con gái nhỏ tốt hơn cả.
Ông Văn lại hỏi thăm về cuộc sống trước đây của cô bé.
Nghe xong, ông lau khóe mắt:
“A Uyên chịu nhiều khổ rồi.”
Chúc Uyên đối diện với ánh mắt quan tâm, trìu mến của ông Văn, chỉ khẽ lắc đầu.
Chúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-sach-bi-em-trai-nam-chinh-hon-den-nghet-tho/5267826/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.