Trong làn khói mờ sương ở không gian vô định, Mộc Tâm đưa tay ra phía trước, lần mò hướng đi, mọi thứ trước mắt chỉ là một màu trắng xóa, chiếc váy trắng trên người cô cứ như hòa làm một với không gian nơi đây, tạo cho cô một cảm giác chật hẹp.
Mộc Tâm vẫn cứ như vậy tiến về phía trước, đến khi bàn tay chạm phải một mặt phẳng, cô đẩy thử, mặt phẳng dần dần bị lệch đi, để lộ phía sau là một khung cảnh xa lạ và một mùi thuốc sát trùng gây mũi.
Giọng nói quen thuộc kéo lấy ánh nhìn của cô, căn phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ chầm chậm bước ra, buồn bã lắc đầu, nói câu xin lỗi. Người phụ nữ khóc đến sắp ngất đi, người đấy chẳng phải là mẹ cô sao? Còn có cả Kiến Vĩ và ba cô nữa.
Cô chạy lại định hỏi xem có chuyện gì, nhưng chẳng ai nghe cô nói, bàn tay cô đưa ra nhưng chẳng chạm được vào ai.
Cô nhìn vào phòng cấp cứu. Trên băng ca lạnh lẽo, thi thể một cô gái được kéo vải trắng lên che lại.
Đó... chẳng phải là cô sao? Hay nói đúng hơn, đó là Mộc Tiểu Tâm.
Sao vậy?
Chuyện gì đã xảy ra?
Lúc cô chẳng hiểu gì, một viên cảnh sát đi lại nói: "Đây là một sự cố, con gái anh chị có ý đồ hành hung anh Quý Tử Khiêm, trong lúc ẩu đả, không may đã bị ngộ sát. Xin chia buồn với anh chị.", viên cảnh sát đưa cho ba mẹ Mộc một túi đồ: "Đây là đồ cá nhân của cô ấy. Đã điều tra xong nên chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thoi-khong-den-yeu-anh/514143/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.