Có một số việc, Đà Lôi không biết… Nhưng ta biết…
Mười năm trước, Thiết Mộc Chân từng tặng vài nữ nô mĩ mạo cho Đô Sử, Nhã Mễ Nhi là một người trong số đó. Từ đó về sau nàng vẫn luôn đi theo hầu hạ bên người Đô Sử, nghe nói rất được sủng ái.
Nhưng Nhã Mễ Nhi chính là… gián điệp ngầm do Thiết Mộc Chân sắp xếp vào a…
Từ lúc lấy danh nghĩa nữ nhi sủng ái của Thiết Mộc Chân tuyên bố “Ta không học thêu”, những người trong các bộ tộc khác đều phải trợn mắt —— lúc đó Mông Cổ mặc dù không có kỹ thuật thêu tinh diệu tuyệt luân như ở Giang Nam, nhưng phụ nữ cũng phải học may vá thêu thùa —— nhưng lại ngại mặt mũi của Thiết Mộc Chân, không dám nghị luận trước mặt, chỉ có thể len lén thương cảm cho “Cháu trai đáng thương của Vương Hãn đại hãn” …
Thái độ của Đô Sử vô cùng khác thường, lại không vì mất mặt mũi mà tới tìm ta gây phiền toái, thoạt nhìn, ngược lại, lại còn có vẻ cao hứng… Từ đó về sau, Nhã Mễ Nhi thường đem xiêm y bốn mùa tới cho ta, hơn nữa còn có những việc linh tinh vụn vặt gì đó, một năm ít nhất cũng về bộ lạc hơn mười lần.
Chỉ là… Mỗi lần trừ bỏ thăm cha mẹ người nhà, hơn phân nửa thời gian nàng đều ở tại doanh trướng bí mật nào đó của Thiết Mộc Chân. Thiết Mộc Chân tựa hồ cũng không ngại để ta biết chuyện này, bởi vậy những lần ta tới nói chuyện về Hán thư như “Ba mươi sáu kế” linh tinh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583704/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.