Ta cơ hồ là bị Ba Đặc Nhĩ ném xuống cỏ.
Ba Đặc Nhĩ là hảo thủ đô vật hạng nhất trong tộc, thể trạng cao lớn to béo. Y vốn là thân binh của Thiết Mộc Chân, từ khi Đà Lôi chính thức gia nhập quân đội, liền được phái trở thành cận vệ của Đà Lôi. Lấy thể trạng của y mà nói, cho dù muốn khiêng ta giống như khiêng bao tải cũng dư sức, cũng may mà y vẫn còn để lại cho ta chút mặt mũi, không quăng ta như quăng bao tải, có thể thấy được ta làm ‘con gái của Thiết Mộc Chân’ cũng không phải là hoàn toàn vô dụng.
—— Tất cả đều là tự mình an ủi mà thôi.
Trên thực tế ta căn bản chính là bị Ba Đặc Nhĩ ném về phía trước… Nhưng lại theo quán tính, ngã về phía sau với một tư thế khá là bất nhã.
Sau đó nghe được đồng thời ba tiếng kinh hô.
“Hoa Tranh!”
“Đà Lôi, thân binh của ngươi đang làm cái gì? Cư nhiên lại dám ném vị hôn thê của bổn thiếu gia!”
“Ngươi quản cái gì? Còn nữa, ai nói muội tử của ta sẽ gả cho ngươi.”
…
Tốt lắm, có vẻ rất vui nhỉ, thế cho nên hoàn toàn không có ai nghĩ đến chuyện đỡ ta dậy một cái… May mắn ta còn có thể tự mình nhúc nhích…
Đầu năm nay, nam nhân chính là không đáng tin cậy a… Ngay cả ca ca cũng giống vậy…
Ta cắn răng xoa xoa thắt lưng đứng lên, căm tức nhìn ba tên đứng trước mặt.
Quách Tĩnh không chống đỡ được lui về phía sau nửa bước, sau đó… Đà Lôi quay đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583703/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.