Dựng thẳng lỗ tai nghe bên ngoài lều trại, tiếng bước chân của Chu Thông đi xa dần, ta xoay người nước mắt lưng tròng một phen nắm lấy góc áo Quách đại nương.http://datichlau.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif
“Quách đại nương...”
“Hai thầy trò các ngươi...” Quách đại nương nhịn cười, lấy tú khăn mà ta thêu dở ra. “Không ngại việc, đã được mấy trăm châm rồi, ngươi cứ học theo ta làm là được.”
Ta oán hận nắm chặt vạt áo, thằng nhãi Chu Thông này thế nhưng một đường chậm rì rì cắp ta tới đây như vậy, vì thế đi qua các nơi, vô số người trong tộc trợn mắt há hốc mồm mà nhìn y thản nhiên tự đắc vui đùa với khỉ —— mà ta chính là con khỉ kia!
Quách đại nương đột nhiên khẽ “A” lên một tiếng, ánh mắt lăng lăng chăm chú nhìn vào cổ ta, giống như nhìn thấy cái gì khó tin.
Ta bị bà dùng ánh mắt kinh ngạc bất định đó nhìn, sau lưng toát ra một luồng lãnh khí, xoay tay lại sờ một cái... Là ti thao đeo ngọc bội, có lẽ là vừa mới giãy dụa nên bị lộ ra bên ngoài.
Buổi sáng sau khi lấy được nửa khối ngọc bội của Đô Sử, ta liền đem hai khối ngọc bội một lần nữa hợp lại cùng một chỗ rồi đeo trên cổ, ti thao kia kết rất đặc biệt, đẹp mắt, cũng không nghĩ tới việc tìm sợi dây đeo khác, chẳng lẽ là ti thao này có vấn đề gì...
Trong đầu giống như có một luồng điện lóe lên, ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện.
Hoàn Nhan Hồng Liệt lúc ấy không phải là vốn có ý định muốn tặng lễ vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583699/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.