“Hoa Tranh!”
Mí mắt giống như bị ai đè ép, nặng nề không nâng lên nổi.http://datichlau.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif
“Hoa Tranh!”
Thực ồn... Thực phiền a...
“Hoa Tranh! Ngươi đứng lên cho ta!”
Gần đây đại khái ta mắc chứng hoang tưởng rồi sao, nếu không sao lại ngay cả nằm mơ cũng nghe thấy tiếng rống của Đô Sử đại gia... Ta nhắm mắt lại, ngáp lớn một cái.
Nhấc chân, đi về bên phải ba bước, thành công đụng đến một vật thể rỗng ruột hình trụ. Cầm lấy lắc lắc, nghe được tiếng nước chảy, vừa lòng cúi đầu uống một ngụm súc miệng, phun ra, đang muốn lặp lại lần thứ hai...
Một tiếng rống giận kinh thiên động địa nổ vang bên tai ta.
“Hoa! Tranh!”
Ta giật mình, hoàn toàn thanh tỉnh rồi.
Đô Sử sắc mặt khó coi giống như dông tố mùa hè, đi với tốc độ đủ để so sánh với tuyển thủ chạy Marathon, ta vội vàng đi sát bên cạnh hắn, cúi đầu khom lưng hết sức nịnh nọt...
Không có biện pháp, ai bảo ta phun hết nước súc miệng lên áo hắn đâu...
Khi còn học đại học, chị em trong ký túc xá đều là thần ngủ, để buổi sáng có thể ngủ nhiều hơn một chút, đã luyện được thao tác vừa ngủ vừa rời giường, mặc quần áo, rửa mặt liền mạch lưu loát, xác suất thành công cao tới 99. 99%.
Vì thế ta đem thói quen tốt đẹp này đến Mông Cổ.
Ai biết sáng sớm hôm nay, Đô Sử đại gia cư nhiên tự mình xuất hiện ở nhà bạt ‘đơn sơ’ của ta, còn hạ mình đảm nhiệm vai trò của đồng hồ báo thức... Sau đó...
Kỳ thật ta cũng thực vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-thanh-hoa-tranh/1583698/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.